kinh doanh vải
Hình ảnh mang tính chất minh họa(tiem-vai-phuong-mai)

Kinh doanh vải liệu có dễ dàng như bạn nghĩ?

“Mẹ, cô Hoa hỏi vải may áo dài còn không cô ấy lấy 10 sấp đấy”.

“Mẹ, tiền nợ lấy hàng của chị Năm xóm trên chị ấy trả cho mẹ chưa?”

“ Mẹ, dì Tư hết hàng rồi, kêu mẹ đem hàng qua kìa!”

Tiếng mẹ tôi vọng ra:

 “Mẹ, mẹ… sao con cứ réo mẹ mãi thế, con cũng lớn rồi cũng tiếp mẹ trông coi cửa hàng đi, con nên tập tính tự lo mọi chuyện đi, lỡ mẹ không có ở đây thì sao? với lại mẹ cũng già rồi không còn minh mẫn như hồi trẻ nữa đâu con nên học dần cách quản lý cửa hàng này và mấy chỗ lấy hàng đi là vừa”.

Số là gia đình tôi lúc trước sống bằng nghề buôn bán vải khúc ở các chợ nhỏ, không may cha tôi mất sớm mẹ phải gánh gồng nuôi tôi khôn lớn như hôm nay.

Tôi vẫn còn nhớ như in những ngày rong ruổi theo mẹ đi khắp các chợ vào mỗi buổi sáng sớm để bán những khúc vải. Sau những năm tháng vất vả đó, mẹ tôi cũng tích góp được một số vốn để trở thành đại lý chuyên cung cấp sỉ và lẻ các loại vải.

Từ việc nhập hàng, bán hàng phân phối cho các đại lý lẻ đều do một tay mẹ tôi quản lý hết. Tôi thì vốn cũng được mẹ thương, một phần cũng đi học không thường xuyên ở nhà nên chỉ giúp mẹ được một phần nhỏ.

Việc phân phối cho các chuỗi nhỏ lẻ, tôi chỉ nắm được một phần, giá bán bao nhiêu còn tình hình giá trên thị trường ra sao tôi hoàn toàn không hề biết.

Cho đến việc vải chắc như đóng núi vậy thì làm sao biết được hàng nào hết hàng nào còn, mà hàng còn thì loại nào còn ít loại nào còn nhiều nữa. Thật là đau đầu mà!

 Tôi cũng có hỏi mẹ làm sao để quản lý hết thì mẹ cũng chỉ là phải tập ghi nhớ bán riết sẽ quen mặt những mối lấy hàng, còn nợ hay kiểm hàng trong kho thì lấy sổ ghi lại.

Quả thật tôi thấy mẹ tôi có cuốn sổ dày như sớ táo quân lật ra thì thấy mẹ ghi nào là ai lấy hàng, mặt hàng nào, số lượng bao nhiêu, giá bao nhiêu, vải bông còn 7 mấy xấp, vải ren hết.

Hình ảnh mang tính chất minh họa

Ngoài ra cuối sổ thì có ghi danh sách tiền nợ chưa trả hết của những người mua hàng.

Tôi nhìn quyển sổ mà cảm thấy ngao ngán, lỡ cuốn sổ bị mất hay bị rách thì làm sao mẹ tôi biết được, tôi cũng không thể nào có trí nhớ siêu phàm để nhớ hết mọi thứ và cũng chả muốn bỏ công đi kiểm từng xấp vải trong kho để xem hàng nào còn hàng nào hết.

Tôi ngán ngẩm với những cuộc điện thoại lấy hàng, mỗi loại mấy thước. mấy mét, mấy tấc, mấy xấp…… mà phải cất công ghi lại, rồi phải lưu trữ vào nữa chứ.

Thời đại công nghệ rồi mà đâu cần phải cực khổ như thế nữa chứ. Không còn cách nào khác, tôi đành lên mạng tìm giải pháp, tập tành kinh doanh đồ mà chả thấy cái nào phù hợp với nhu cầu của mình.

Kiếm mãi không ra, tôi vừa nằm suy nghĩ tìm cách để quản lý cửa hàng sao cho tốt để mẹ không còn lo lắng nữa thì tôi sực nhớ ra cô bạn tôi làm bên mảng Marketing cho một công ty công nghệ nên tôi quyết định nhắn tin cho bạn ấy để trình bày khó khăn của tôi xem bạn ấy có giúp gì được cho tôi không thì y như rằng tôi với được cái phao khi đang sắp chết chìm vậy.

Kinh doanh vải không còn quá khó khăn nữa trong thời kì 4.0.

Bạn ấy gọi lại cho tôi, nói là đang làm cho Công ty phát triển phần mềm PAP Technology, công ty sắp đưa ra thị trường Phần mềm quản lý bán hàng S2Retail, phần mềm này khá phù hợp với mô hình kinh doanh nhà tôi, giúp tôi tháo gỡ những khó khăn mà mình vừa chia sẻ.

Bên cạnh đó Phần mềm đặc biệt còn có chức năng là quản lý đa cửa hàng, nếu sau này việc kinh doanh tiệm vải của mẹ tôi có tên tuổi trên thị trường sẽ mở thêm nhiều cửa hàng ở các tỉnh, thì việc sử dụng phần mềm này rất là hiệu quả, giúp việc quản lý tất cả các cửa hàng dễ dàng hơn bao giờ hết.